1. Trang chủ
  2. Trà Sữa Tâm Hồn
  3. 80 Triệu cho một lời hứa [Chương 2]

80 Triệu cho một lời hứa [Chương 2]

Admin | Trà Sữa Tâm Hồn | 86
doc chuong 2 CHƯƠNG II
Cậu mỉm cười , mặc dù cái mặt cậu lúc này chả thể cười nổi.

-Anh vào đây lâu chưa?

Cô bé đưa cho cậu một viên kẹo , nhìn cái miệng chúm chím của cô ta thật đáng yêu.

-Ơ…à…tôi vào đây được 4 tháng rồi !

-Thảo nào ! Tôi thấy anh lạ lắm !

Cô bé đăm chiêu suy nghĩ làm vũ không nhịn nổi cười. Nhìn cái mặt cô ta thật dễ thương.

Thấy Vũ cười , quỳnh Anh cũng tự nhiên thấy vui và cô cũng cười

Trông ngôi nhà này không ai cả ngoài Vũ ra là người có cùng độ tuổi và đùa nghịch với Quỳnh Anh. Cô và cậu sớm có một tình yêu, mặc kệ cái quan hệ Chủ -Tớ.

Gió thổi vi vu trên những tán cây , những ánh nắng còn sót lại của chiều tà đang cố len lỏi qua từng kẽ.

Ở một góc nào đó của Hà Nội ! Có 2 người đang ngồi nhìn” ông mặt trời về với bà mặt trời “.

Hoàng hôn buông nhẹ ! Mặt trời đỏ rực đang chìm từ từ khuất sau những tán cây.

Cô gái ngửa mặt lên trời , đôi môi mỉm cười nhẹ !

-Anh nhìn kìa? Đám mây kia có hình lạ quá? Đố anh biết nó hình gì?

Cô gái chỉ cho chàng trai những đám mây trắng sốp trên bầu trời tà !

Chàng trai khẽ ngước đôi mắt , cậu nhìn đám mây rồi ngoảnh ra cô bé với bộ mặt ngây ngô không biết.

-Hình như nó chẳng có hình thù gì cả?

-Oẹ ! Sao anh dốt thế? Lêu lêu

-Thế em nghĩ nó là hình gì?

-Nếu em nói ra được nó là hình gì thì sao đây?

Nhìn cô bé đứng bĩu môi khoanh tay , chàng trai không nhịn nổi cười.

-Được ! Em thích gì cũng được?

-Nhớ nhé !

Cô bé khoái trá cười týt chạy lại thì thầm bên chàng trai.

-Ngốc ạ ! Đó là hình” đám mây “! Hahahaha

-Ặc ! Lừa anh à !

-Ai biết ! Thế là anh nợ em một lần nhé !

-Thôi được ! THế giờ đến lượt anh?

-Yes ! Thoải mái đi ! Hihi

Chàng trai nhìn đám mây trôi xa xa , mỉm cười.

-Đố em ! Nếu đám mây bên trái đụng vào đám mây bên phải thì sẽ có hiện tượng gì? Hehe

Cô bé lẩm bẩm :

-Đụng vào à !….cái gì nhỉ…hình như làm gì có hiện tượng nào sảy ra cơ chứ !..A !

-Sao ! Nghĩ ra chưa?

-Sồi ôi ! Dễ ợt ! nó sẽ sinh ra một đám mây to hơn ! Thế thôi !

Hahahahahahahaha

-Sai rồi !

-Á ! Thế nó là hiện tượng gì?

Cô bé phụng phịu , hờn dỗi. Chàng trai tiến đến !

-Hiện tượng này này !

chàng trai bất ngờ đặt nhẹ nụ hôn lên bờ môi mọng đỏ của cô bé.

Lưỡi chưa sang , nhưng môi đã ngọt kịp ngọt……S2

Cô bé bất ngờ ! chưa kịp định thần thì hiện tượng kì lạ đã chấm dứt !

-Đó đó ! Hiện tượng đó đó !

-AAAAAAAAAAAAAAAAAA! Đánh chết anh !

Trời đã sập tối ! Đôi trai gái cõng nhau về căn biệt thự to đùng phía trước – Dinh thự họ Đặng.

-Vũ này ! Cô gái lên tiếng.

chàng trai im lặng , chàng biết cô bé nói gì , vẫn là những câu nói như mọi ngày !

-Đừng ở đây nữa ! Cha em hình như đã biết được chuyện của chúng ta rồi !

-Kệ ông ta ! Anh sẽ sớm trả xong số tiền mà anh nợ ông ta , rồi anh sẽ cưới em !

-Nhưng…..!

-Quỳnh Anh à ! Hãy tin lời anh nói , dù ông ta có gây ra bất kì khó khăn nào anh cũng không sợ đâu?

-Em biết ! Vũ của em rất giỏi mà !

Cô bé gục vào lưng chàng trai ! Ngày hôm nay cô đã rất vui , nhưng đổi lại là sự mệt mỏi,đau nhức của bệnh tật.

Cô biết ! Vũ là một chàng trai can đảm ! Nhưng anh làm sao kiếm được số tiền lớn vậy để cha cô?

Nghĩ miên man ! Cô gục đi lúc nào không biết !

-Mẹ mày ! Con chó này ! Mày chết mẹ mày đi !

Từng câu chửi là từng phát gậy chan chát vào lưng Vũ !

Vũ không thấy đau ! Bởi niềm đau của cậu đã ở hết trên lầu ! Nơi quỳnh Anh đang được ông bác sĩ chữa trị.

-Mày biết em tao bệnh nặng mà dám lôi nó đi chơi à ! Mày có ý định gì ! Mẹ mày em tao mà làm sao , tao giết chết mày !

Vũ hối hận lắm ! Không phải cậu không biết cô bé bị bệnh. Nhưng chỉ nơi nào có 2 người, cậu và cô bé mới được sống thật với lòng mình , mới được trao nhau những xúc cảm của tình yêu đôi lứa.

Ở ngôi nhà này ! Thứ tình cảm của cô bé và cậu luôn phải khoác trên mình cái áo của sự quan hệ chủ tớ !

Cậu nào ngờ chỉ vì phút ích kỉ , chỉ vì một ít cảm xúc mà cậu đã gây ra lỗi lầm to lớn thế này.

Quỳnh Anh ơi ! Đừng bỏ anh !

Vũ sợ lắm !

Sợ cái cảm giác mất mát này lắm !

Sợ cái cảm giác mất đi người thân một lần nữa.

sợ cái cảm giác mất đi thứ duy nhất mình có được.

Sợ mất đi một nửa cuộc sống của mình.

Cậu ôm mình lăn lộn nghiệt ngã giữa sàn nhà. Cậu như vậy đâu phải do nỗi đau thể xác , vì bị đánh đập.

Đâu phải do những tủi nhục vì bị lăng mạ.

Mà cậu đang muốn thử cảm giác đau đớn tột cùng này. Liệu nó có bằng được đớn đau mà Quỳnh Anh đang gánh chịu hay không.

Không bằng !

Chắc chắn không bằng !

Đêm đã buông ! Cậu với những vết bầm tím , xưng húp trên thân thể lặng lẽ bước vào phòng cô bé !

Quả là liều lĩnh ! Cậu có thể bị đối xử như một con chó hay nặng nề hơn biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống này , nếu như bị bắt được.

Nhưng tình yêu và sự bất chấp như tiếp thêm một nguồn lực , thúc đẩy cậu phải ở bên cô bé ngay lúc này.

Gạt mái tóc cô bé ra khỏi đống dây truyền lằng nhằng. Cậu thương quá !

Cô bé đã mất đi sự nhí nhảnh lẫn sự vui tươi thường ngày thay vào đó là gương mặt xanh xao , tím tái.

Cậu như bị bóp nghẹn con tim ! Cầm đôi bàn tay trắng muốt ! Cậu chùi chùi lên má !

Đâu rồi hơi ấm của em !

Đâu rồi sự tươi trẻ !

-Quỳnh Anh ơi ! Anh yêu em nhiều lắm !

Quay lưng ! Cậu toan bước đi thì vạt áo bị mắc vào thứ gì đó.

Quay lưng lại ! Bàn tay cô bé vẫn nắm chặt vạt áo cậu.

-V…ũ…

Cậu nắm chặt bàn tay cô bé ,thỏ thẻ.

-Anh đây ! có anh bên cạnh em đây !

Cô bé vuốt mái tóc cậu , sờ những vết bầm tím trên khuôn mặt cậu. Khóc !

Cô bé khóc ! Những giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quầng,nhợt nhạt.

-Hãy đi đi Vũ ! Ngày mai bố em về , ông sẽ không tha cho anh đâu ! Hãy đi khi chưa quá muộn !

-Không ! Anh sẽ không đi đâu cả ! Anh sẽ ở mãi bên em !

Vũ vẫn nắm chặt tay cô bé ! Cậu sẽ không bao giờ buông ra đâu !
Đọc tiếp Chương 3

Bài Viết Hot Nhất